Vào ngày 26 tháng 6 năm 2025; Quốc hội Việt Nam đã chính thức thông qua Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân (BVDLCN), sẽ có hiệu lực từ 01/01/2026. Đây là văn bản pháp lý đầu tiên ở mức Luật; thay thế khuôn khổ trước đây là Nghị định 13/2023/NĐ-CP; với phạm vi điều chỉnh rộng hơn, quyền chủ thể dữ liệu rõ ràng hơn và chế tài xử phạt mạnh mẽ hơn.
Luật bảo vệ dữ liệu cá nhân đặt ra một tiêu chuẩn tuân thủ mới cho mọi tổ chức, bao gồm cả bộ phận Quản trị nhân sự (HR) trong doanh nghiệp; bởi HR là nơi xử lý khối lượng lớn dữ liệu cá nhân và nhạy cảm của người lao động trong toàn bộ vòng đời nhân sự.
Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân 2025 được Quốc hội ban hành để tạo ra một hệ thống pháp lý toàn diện nhất đối với việc xử lý dữ liệu cá nhân; đồng thời kế thừa và mở rộng các quy định trước đó trong Nghị định 13/2023/NĐ-CP. BVDLCN có hiệu lực từ 1/1/2026 và áp dụng đối với mọi đối tượng tổ chức, cá nhân (bao gồm cả tổ chức nước ngoài) xử lý dữ liệu cá nhân của người cư trú tại Việt Nam.
Một nguyên tắc cốt lõi của Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân là mỗi hoạt động thu thập và xử lý dữ liệu phải có mục đích cụ thể, hợp pháp và rõ ràng. Dữ liệu chỉ được xử lý trong phạm vi cần thiết để đạt được mục đích đã thông báo với chủ thể dữ liệu.
Đối với HR, điều này có nghĩa:
Luật cũng yêu cầu các tổ chức tuân thủ nguyên tắc giới hạn dữ liệu; tức là không thu thập dữ liệu vượt quá mức cần thiết cho mục đích xử lý.
BVDLCN quy định rõ một loạt quyền của chủ thể dữ liệu mà HR cần tôn trọng và có quy trình cụ thể để thực thi:
Những quyền này yêu cầu HR phải có quy trình tiếp nhận; xử lý và phản hồi trong thời hạn pháp luật quy định; không chỉ trong nội bộ mà còn có thể được kiểm tra bởi cơ quan nhà nước nếu xảy ra khiếu nại.

Một điểm nhấn quan trọng của BVDLCN so với Nghị định trước là tiêu chí của sự đồng ý hợp lệ được làm rõ và nghiêm ngặt hơn:
Với khối lượng dữ liệu HR xử lý; đặc biệt dữ liệu nhạy cảm như sinh trắc học, ảnh ID, hồ sơ y tế; việc thiết kế biểu mẫu đồng ý và hệ thống lưu trữ chứng cứ đồng ý trở thành yêu cầu pháp lý bắt buộc.
BVDLCN bổ sung một khuôn khổ chế tài xử phạt mới và nghiêm khắc hơn so với quy định trước đây. Các biện pháp này bao gồm:
Dữ liệu nhân sự là một trong những loại dữ liệu nhạy cảm nếu HR không kiểm soát chặt chẽ; vì vậy sự tuân thủ không chỉ là tuân thủ nội bộ; mà còn liên quan trực tiếp đến trách nhiệm pháp lý của doanh nghiệp đối với cơ quan quản lý.
Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân đánh dấu bước hoàn thiện nền tảng pháp lý trong lĩnh vực bảo vệ quyền riêng tư và xử lý dữ liệu tại Việt Nam. Với hiệu lực từ 01/01/2026, các bộ phận HR cần chuẩn bị sẵn sàng để đáp ứng các yêu cầu pháp lý mới, đặc biệt:
Sự thay đổi này không chỉ là tuân thủ pháp luật, mà còn là cam kết bảo vệ quyền lợi người lao động và nâng cao tính minh bạch trong quản trị nhân sự; điều thiết yếu trong nền kinh tế số hiện nay.